Wednesday, October 23, 2013
Monday, October 21, 2013
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Co-bac-ky-nho-nho-Tuan-Ngoc/IW8UEWOC.html
Thursday, October 10, 2013
CÀNH HOA TRẮNG
CÀNH HOA TRẮNG
Phạm Duy
Một đàn chim tóc trắng
Bay về qua trần gian
Báo tin rằng: Có Nàng Giáng Hương
Nàng ngồi trên cung vắng
Trong một đêm tàn trăng
Phá then vàng bước vào vườn hoang.
Không gian tràn dâng niềm thương
Rồi tiếng hát sui cuộc tình duyên
Bao nhiêu nàng tiên nỉ non
Làm huyên náo Thiên Đường lạnh lẽo.
Trời đầy cô tiên nữ
Xuống đầu thai thành hoa
Giữa đêm mờ, hoa nở ngát hương
Người về trong đêm tối
Ôm cành hoa tả tơi
Bóng in dài gác đời lẻ loi...
Quỳnh 1 - 80x120Cm - Son dau

Thursday, September 19, 2013
Quỳnh Hoa
Sợ ánh nắng làm tàn cánh mỏng
Lặng lẻ bừng nở giữa không gian
Vườn khuya con bướm đang nằm mộng
Thắp sáng dưới trăng đóa trắng hồng
Quỳnh hoa - Tranh sơn dầu - 100Cm x 100Cm
Tuesday, September 3, 2013
Lá phong mĩm cười
Thương tặng Lê Văn Tuấn
Chiếc lá phong rơi xuống lòng đường
Nó đã lìa trần khi Mùa Đông chưa tới
Một người nhìn thấy nhặt lên ép vào quyển sách
Nằm giữa những trang giấy mỏng lá vui mừng
- Bây giờ tôi là vật kỷ niệm song hành cùng bạn
không bị mục khô khi vội sớm lìa cành?
- Lá ơi, bạn đã xanh tươi cho cuộc đời thêm đẹp
nên không dễ gì bị ai đó lãng quên!
Lá phong mĩm cười - Tranh sơn dầu 70x100 Cm - Tác giả Nguyễn Vũ Anh
Thursday, August 8, 2013
Buồn cứ quẩn quanh
Cứ quẩn quanh
như cơn lốc từ ngoài đường vào bệnh viện
bước từ vỉa
hè đến những bậc thang
Những bước
chân nối nhau
từ ngõ ngách
của phố xá làng quê
Hòa với tiếng
rin rít bánh xe lăn
khua trên lối
đi những âm thanh khô khốc
Buồn quẩn quanh từ bệnh viện về đến nhà
từ phòng
khách vào phòng ngủ
Có khi nó đi
bằng chân đất, có khi mang dép,
có khi mang
giày đi mưa!
Có nỗi buồn biết
tên nhưng không nhớ mặt
có lúc rất
quen lại không nhớ tên
Bỗng chốc thấy
buồn rồi mệt nhoài ngủ gật
giật mình, buồn
hình như tan ra sau tấm khẩu trang
Căn phòng đầy
ắp người đau
đặc quánh mùi
cồn, nặng mùi da thịt, mùi máu
La liệt bình
dưỡng khí, chai dung dịch, huyết thanh…
chằng chịt những
dây chuyền, mịt mù khí dung mặt nạ…
Bàn tay rã rời,
bàn chân hụt hẫng
một nơi nào
đó trong hình hài đang dập nát vỡ toang
Nơi thân thể
hờ hững với sự phô bày
Nhiều chỗ kín
trở nên vô hồn không còn nhục cảm
Ôi nơi đây có phải địa ngục giữa trần gian?
từng cơn thở
dốc, bực tức tiếng ho khan
Dẫu cố nén tiếng
khóc thở than mềm trên thân phận.
nước mắt vẫn
tuôn cho giây phút chia lìa
Vài ngõ ngách
trong tim đang nghẽn máu
niềm ước ao
được sống cứ vươn ra
Ẩn hiện những
đôi mắt tắt dần hy vọng
vẫn thấp
thoáng khuôn mặt khao khát sinh tồn
Có điều gì hiện
lên rất rõ giữa đời mình
dẫu khổ đau bệnh
tật còn chưa hiểu hết
Vật chất phù
du giữ làm chi cho mệt
xuôi tay bỏ lại cả
tháng ngày …
Bạn ơi, hãy ở lại !
Thân
tặng Tuấn
Quỹ thời gian
của mình không biết là bao
nhưng tôi
nguyện tặng bạn vài năm sống.
Hãy tỉnh dậy,
chạy về bên mẹ già đang khóc nấc
Cùng với con
yêu ngắm sông nước quê nhà
Mùa xuân qua
còn sót lại bên đường mấy chùm bông giấy
bay qua… bay
qua… dòng sông thơ ấu
Đặt dấu chân
quen lên thềm nhà tôi mỗi tối giao thừa
lấp lánh ánh sáng
hoa đăng nụ cười chúc tết…
Bạn bè người
thân ngồi đây nhóm lên niềm hy vọng
bao nhiêu lời
khẩn cầu điều kỳ diệu hiển linh
Hãy mạnh mẽ
lên hỡi trái tim vốn đã hao gầy
lá phổi sớm hồi
sinh, sẽ qua giông tố
Bạn ơi, hãy ở
lại mùa này ổ chín
thanh long
đang kết trái ngọt trên lầu
Bạn phải sống
- một cây đời tỏa bóng râm dịu mát
thế mới công minh
hợp với lẽ đất trời!
Subscribe to:
Comments (Atom)


