Showing posts with label Thơ. Show all posts
Showing posts with label Thơ. Show all posts

Wednesday, August 5, 2015

Từ biệt nhà thơ Đông Phương - Nguyễn Bắc Sơn

Tbiệt tác giả tập thơ phản chiến“ Chiến tranh Việt Nam và tôi” (năm 1972), từ biệt nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn – Người con của Phan Thiết - Bình Thuận. Một nhà thơ hiểu rất rõ về đạo, về đời, uyên bác nhiều lĩnh vực như: đông y , phong thủy, võ thuật, hội họa…; Người coi trọng và am tường Kinh Thi, Kinh Dịch, sống chân thật và vô cùng yêu thương con người. Nhà Thơ Nguyễn Bắc Sơn còn là tác giả của tập thơ: “Ở đời như một nhà thơ Đông Phương” (năm 1995)…Thơ của anh giản dị và chân thật như chính con người anh vậy. Anh làm thơ như nói chuyện, tự nhiên một cách rất hồn nhiên và gần gũi, đôi khi pha một chút ngông nghênh, một chút hài hước nhưng đọng lại chính là sự tự do trong tư tưởng và ý nghĩa sâu sắc của ý thơ khi đọc rồi sẽ khó mà quên được. Thật là không phải khi một người tập tành làm thơ như tôi lại dám bình phẩm về thơ anh nhưng lúc này khi nghe tin anh từ giả cuộc đời khiến tôi không thể kiềm chế cảm xúc được:

 “ …Ở Đà lạt, lạc đà dăm bảy đứa
Còng lưng ra mà cõng ba lô
Những hào sĩ đứng bên bờ nhật nguyệt
Vỗ tay cười thương lớp sóng lô nhô”
( Chiêm bao về Đà Lạt – Nguyễn Bắc Sơn)

Ở anh chất chứa tình yêu quê nhà như ruột thịt vì đã coi như ruột thịt thì làm sao bỏ được, nên anh viết:

“…Dẫu đen bạc là nơi cố xứ
Bỏ đi biền biệt cũng không đành…”

Những bài thơ tình của anh thì thật là tình hãy cùng tôi đọc lại bài thơ: “Mùa thu đi ngang qua cây phong du” như dành những phút tưởng nhớ nhà thơ các bạn nhé:

Khi nhớ mình, ta muốn ghé ta thăm
Ngôi nhà gần ngôi nhà xa vạn dặm
Con đường tình cờ cội nguồn sâu thẳm
Từ sinh cung của bà mẹ mênh mông
Ai xui ngôi nhà em cất bên kia sông
Khiến đời anh cứ mãi qua cầu, cứ trèo lên dốc

Bầu trời quá cao phải chăng vì lòng mình quá thấp
Chiều mù sương vì tình yêu mù sương
Ai xui ngôi nhà em cất ở ngã tư đường
Khiến đời anh cứ ngập ngừng ba ngả
Con phố thân quen bất ngờ con phố lạ
Nơi hàng cây rụng tiếng tắc kè kêu
Nơi lầu cao khung cửa sổ đìu hiu
Soi thấp thoáng ngọn đèn hoa thiếu nữ
Những sợi tóc rụng trên chồng sách cũ
Vì thanh xuân theo nước lũ trường giang
Những chuyến xe đò đêm đêm băng ngang
Rớt tiếng động khơi nỗi sầu viễn xứ
Bầy chim én đã bắt đầu tư lự
Ngủ âm thầm trên những đường dây cao
Đi ngang qua, đi ngang qua, đi ngang qua

Đi ngang qua không dừng trong đời nhau
Hẹn gặp nhau ở nhất nguyên thế kỷ.”
            (Nguyễn Bắc Sơn)

Tết vừa rồi tôi đến thăm anh, anh nói: “ Trái tim tao nó mệt mỏi lắm rồi không biết khi nào nó ngừng đập nữa thôi Vũ Anh à, lúc nào nó ngừng đập là tao khỏe…!” có lẽ do bệnh suy tim nên anh không muốn sống lâu hơn nữa, và có lẽ anh là người đã ngộ "Đời là bể khổ" như lời Phật dạy.
Chính anh là người khuyến khích tôi làm thơ, viết văn và là một tấm gương trong để tôi học hỏi nhiều điều, trong đó nổi bật là lòng chính trực. Tạm biệt nhà thơ Đông Phương, hẹn gặp anh “ở nhất nguyên thế kỷ”!


Nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn mất vào lúc 9 giờ sáng ngày 4/8/2015, hưởng thọ 72 tuổi. Lễ viếng nhà thơ bắt đầu từ sau 19 giờ ngày 4.8 cho đến hết ngày 5.8, tại tư gia của ông ở 43/17 đường Trần Lê, P.Đức Long, TP.Phan Thiết (Bình Thuận). Lễ động quan lúc 6 giờ sáng 6.8. Sau đó di quan đi hỏa táng ở đài hỏa táng TP.Vũng Tàu.


Chân dung nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn (Tết Ất Mùi)



Nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn và tác giả bài viết - họa sĩ Nguyễn Vũ Anh




Chị Thu Vân - Một người em, rất yêu mến thơ anh đến thăm nhân dịp Tết Ất Mùi


Chân dung nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn



Thiên Hà (bên trái) - con gái đầu của nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn

Hoa phúng điếu nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn


Góc sân nhà anh

Thursday, August 8, 2013

Buồn cứ quẩn quanh





Cứ quẩn quanh như cơn lốc từ ngoài đường vào bệnh viện
bước từ vỉa hè đến những bậc thang
Những bước chân nối nhau
từ ngõ ngách của phố xá  làng quê
Hòa với tiếng rin rít bánh xe lăn
khua trên lối đi những âm thanh khô khốc

Buồn quẩn quanh từ bệnh viện về đến nhà
từ phòng khách vào phòng ngủ
Có khi nó đi bằng chân đất, có khi mang dép,
có khi mang giày đi mưa!
Có nỗi buồn biết tên nhưng không nhớ mặt
có lúc rất quen lại không nhớ tên
Bỗng chốc thấy buồn rồi mệt nhoài ngủ gật
giật mình, buồn hình như tan ra sau tấm khẩu trang

Căn phòng đầy ắp người đau
đặc quánh mùi cồn, nặng mùi da thịt, mùi máu
La liệt bình dưỡng khí, chai dung dịch, huyết thanh…
chằng chịt những dây chuyền, mịt mù khí dung mặt nạ…
Bàn tay rã rời, bàn chân hụt hẫng
một nơi nào đó trong hình hài đang dập nát vỡ toang
Nơi thân thể hờ hững với sự phô bày
Nhiều chỗ kín trở nên vô hồn không còn nhục cảm
Ôi  nơi đây có phải địa ngục giữa trần gian?
từng cơn thở dốc, bực tức tiếng ho khan
Dẫu cố nén tiếng khóc thở than mềm trên thân phận.   
nước mắt vẫn tuôn cho giây phút chia lìa

Vài ngõ ngách trong tim đang nghẽn máu
niềm ước ao được sống cứ vươn ra
Ẩn hiện những đôi mắt tắt dần hy vọng
vẫn thấp thoáng khuôn mặt  khao khát sinh tồn
Có điều gì hiện lên rất rõ giữa đời mình
dẫu khổ đau bệnh tật còn chưa hiểu hết
Vật chất phù du giữ làm chi cho mệt
xuôi tay bỏ lại cả tháng ngày …

Bạn ơi, hãy ở lại !




Thân tặng Tuấn

Quỹ thời gian của mình không biết là bao
nhưng tôi nguyện tặng bạn vài năm sống.
Hãy tỉnh dậy, chạy về  bên mẹ già đang khóc nấc
Cùng với con yêu ngắm sông nước quê nhà

Mùa xuân qua còn sót lại bên đường mấy chùm bông giấy
bay qua… bay qua… dòng sông thơ ấu
Đặt dấu chân quen lên thềm nhà tôi mỗi tối giao thừa
lấp lánh ánh sáng hoa đăng nụ cười chúc tết…

Bạn bè người thân ngồi đây nhóm lên niềm hy vọng
bao nhiêu lời khẩn cầu điều kỳ diệu hiển linh
Hãy mạnh mẽ lên hỡi trái tim vốn đã hao gầy
lá phổi sớm hồi sinh, sẽ qua giông tố

Bạn ơi, hãy ở lại mùa này ổ chín
thanh long đang kết trái ngọt trên lầu
Bạn phải sống - một cây đời tỏa bóng râm dịu mát
thế mới công minh hợp với lẽ đất trời!

Thursday, May 2, 2013

Mùa Thu dừng lại nơi góc phố










Em chở gì đi bán
trên chiếc xe mong manh?
Thúng hoa đỏ vàng xanh
tím trắng thơm hương nhẹ
Gió se lạnh đầu Thu
giọt mồ hôi nương cánh
Hạt ngọc trai mằn mặn
lóng lánh níu tóc mai
Chở vấn vương tơ trời
trên nếp áo sờn vai
Chở cả mảnh vườn Xuân
suốt nửa đời quang gánh
Ai về qua góc phố
nơi em đứng lơ ngơ
Hãy mua dùm một bó
để em kịp về nhà
Hà Nội trời nhanh tối
đường xa lại mưa qua
Em là con thoi nhỏ
thêu dệt những khung tơ
Giữa dòng người mắc cửi
xuôi ngược tấm thân cò
Chờ vơi đi hoa lá
Lo vạt nắng sắp phai
Xôn xao mùa con gái
Bóng chiều rơi ngại ngùng

Monday, January 7, 2013

Dâng cơm




Quỳ dâng lên tách trà nâu
Chén cơm lơ lửng trên đầu mời cha
Làn hương nghi ngút bay qua
Cha ơi cha ở nơi xa về dùng

Quỳ dâng lên chén chè gừng
Dĩa xôi lơ lửng trên đầu vừng rơi
Chuông chùa ngân tiếng chơi vơi
Mẹ ơi mẹ ở trên trời về ăn

Saturday, December 29, 2012

Giật mình tỉnh thức



Buổi sáng trở mình thức giấc
Không gian im vắng nhẹ nhàng
Chỉ nghe từ xa vọng lại
Tiếng con gà gáy rang rang

Thành phố cũng có tiếng chim
Phố phường không thiếu tiếng gà
Làm sao tìm lại kỷ niệm
Những ngày thơ ấu đã qua?

Quê xưa con đò chìm mất
Cây cầu đã gãy từ lâu                            
Giờ đây bạn bè khuất lấp
Ngôi trường ngân tiếng ve sầu

Xa xôi đi tìm manh áo
Chén cơm lơ lửng trong đầu
Nhớ thương làm sao về kịp
Mẹ cha giờ ở nơi đâu?

Vàng phai khung trời tha thiết
Chân mây nuối tiếc tuổi hồng
Tóc xanh ngày nào đã úa
Còn gì đâu nữa mà mong?

Sớm mai giật mình tỉnh thức
Thì ra đang ở quê mình
Tiếng xuồng đuôi tôm náo nức
Cuộc đời bỗng chốc hồi sinh

Sunday, December 23, 2012

Noel ơi Noel…!




       Thân tặng bạn Đinh Văn Hòa

Nơi vương cung thánh đường
Trong ngày bạn thành hôn
Tôi đựợc làm rễ phụ
Dù chân đau gối mỏi
Vẫn ráng quỳ đó thôi
Gắng nghe lời thuyết giảng
Dẫu đức tin mơ hồ
Noel ơi Noel…!

Bạn đã cho ra đời
Một cậu bé khôi ngô
Mười tám Noel qua
Cửa đại học vừa mở
Cho con bạn bước vào
Bạn vội bỏ ra đi
Vì một mùa giông bão
Noel ơi Noel…!

Tôi quỳ trước tượng Chúa
Cầu chúc bạn an nhiên
Con của bạn ngoan hiền
Biết rèn luyện nên người
Sáng đức tin, hướng thiện
Nơi ấy bạn an tâm
Nở nụ cười mãn nguyện
Noel ơi Noel…!

Chào Giáng Sinh - Năm Mới
Sáng ngời mắt trẻ thơ
Ngơ ngác đón nhận quà
Bên cây thông biết nói
Có đôi tay biết đi
Cùng sóng sánh nâng ly
Từng nụ cười chắp cánh
Noel ơi Noel…!

Từ xa xôi vọng về
Tiếng nói cười của bạn
và vài người đã khuất
Hình ảnh đêm Giáng sinh
Của những năm về trước
Được tái hiện ngọt ngào
làm xôn xao ký ức…
Noel ơi Noel…!

Những linh hồn dìu nhau
Thần tiên trong khúc nhạc
Lấp lánh ngàn bông tuyết
Lấp lánh giọt đầy vơi
Chuông nhà thờ vang rền
Bài thánh ca ngân lên
Trong mênh mông thương mến
Noel ơi Noel…!

Friday, December 21, 2012

Em đã rời xa anh



Anh biết sáng nay có người xa thành phố
Cơn mưa lạ bất ngờ đổ xuống công viên
Một con ngựa điên thẩn thờ giữa phố chợ
Vẫn bước đi nhưng không biết về đâu
Chờ mấy lời chào qua tin nhắn
Hay đợi nghe tiếng thỏ thẻ trên phôn?
Hướng về phía chân trời tìm tia nắng 
Chộn rộn đôi tay hiu hắt giữa mùa 
Những ngón già nua ôm vòng thân thể
Không còn bồng bế đôi bờ cong hoan hỉ
Thèm cái vuốt ve làn thu thủy mặt hồ
Đem cảm hứng tô ngũ cung câu hát
Nghe tiếng phi cơ kêu lên giữa bầu trời
Như giông tố kéo về làm rụng rơi mưa gió
Khung cửa chơi vơi đong đưa cánh
Va đập những mảnh tường tâm trí khơi vơi
Em đã đi rồi … để lại một mình tôi
Đứng giữa ngã năm lòng tả tơi mấy lối
Biết là sẽ đợi ngày dài tháng rộng
Để được gặp nụ cười quá đổi mênh mông
Nắm bàn tay bồi hồi ấm nóng
Sờ lại làn da thơm hường trái mận
Siết chặt vòng eo trắc ẩn giàu lòng
Chập bờ môi thần thánh dâng hương
Cứu rỗi nhớ nhung hoắn đổi dặm trường
Hỏi vướng bận cuộc đời còn được bao lâu?
Xa cách mấy đại dương mơ bắt cầu Ô Thước

Thursday, December 20, 2012

Ta không cùng


                                                        Thân tặng CT.
Em ơi!
Ta mệt nhòai trên trăm năm
Ta mệt nhòai nghe hư không
về đâu?
Không còn nghe tiếng gió vút qua
Không còn nghe tiếng nói thiết tha
                                    rời xa!
Dấu vết để lại trên ngón tay
Dấu vết để lại trên mắt môi
                                    tàn phai!
Cho đi nhớ nhung một thời
Cho đi những dấu yêu cuộc tình
                                    điêu linh…
Sao vẫn còn đây những khát khao?
Sao vẫn còn đây những đớn đau
                                    muộn phiền?
Một cuộc đời có ta lặng lẽ
Một cuộc đời có em cô đơn
                                    buồn tênh!
Em đi vào tâm linh đạo
Ta đi vào cõi thực đời
                                    không cùng
Em ơi!

Wednesday, October 24, 2012

Giữa lòng thành phố




Đã thay đổi so với nhiều năm trước
Nhưng vốn nghèo nên vẫn nghèo xơ
Khi triều cường lên hẻm xóm trở thành sông
Người lớn bì bõm lội, trẻ con tồng ngồng rượt đuổi
Nước cống lội quen đôi chân không thấy thối
Vắng tiếng chửi thề giấc ngủ không ngon
Gây nhau đánh lộn như cơm bữa
Nên đôi khi lặng im cũng thấy buồn
Nhà lá, nhà tôn chen chúc nhau chật chội
Cái thụt ra, cái lại thụt vào
Buổi trưa là giờ con nít quậy
Những đứa bụng ỏng da xanh
Cười ré hét to bưng cả óc

À hôm này có đứa chết trại mang về dọn cỗ
Cả xóm lại có dịp một bữa nhậu hả hê
Nỗi buồn của người này là niềm vui của kẻ khác
Nói ra kể cũng thấy nực cười
Đứa xì ke, đứa giật đồ bị bắt chuyện thường!
Vào tù ra tội như đi chợ
Không việc làm nên đàn đúm tụ tập
Chứng nào tật nấy sửa sao đây?
Đứa chửa hoang, người vừa bị giết bên cầu
Là những chuyện nhức đầu nói mãi!

Trò đỏ đen vô cùng phong phú
Tài xỉu, cờ tướng, cá ngựa,  đô mi nô
Thỉnh thoảng có đứa hô lô tô, ráp sòng tứ sắc
Còn xì lát thường xuyên, bài cào, binh xập xám      
Trai thích ở trần mình xăm đại bàng tứ chiến
Hết cá độ đá banh, đến cá độ đá gà
Gái thích ngôi lê ăn hàng, đi khách
Đàn bà đánh con, chửi chồng như cu gáy
Nhìn quanh ai cũng rảnh cả ngày
Không học hành chi lấy đâu ra việc?
Hỏi ra:  Trí thức mấy bằng còn trở thành “trí ngủ”
Huống gì một lũ đầu trộm đuôi cướp như tụi tui...

Lâu lâu có sinh nhật đám ma
Cả xóm lại một đêm mất ngủ kinh hồn
Ca sĩ nghiệp dư từ đâu kéo đến
Đứa hát cải lương, đứa  múa lửa phun dầu
Những giọng ca sến rện ra rã suốt canh thâu
Nhưng biết đâu lại làm vui người quá cố
Chẳng hiểu tại sao nhưng khi người thân mất
Họ không khóc nhiều mà chỉ bia rượu, hát ca
Buồn một vài hôm rồi cũng nguôi ngoai
Có người bảo: Chết còn vui hơn sống,
Vất vưởng đau thương cho xong một kiếp người!

Dẫu nói vậy xóm nghèo cũng tôi nghiệp
Nhà nào có việc cần là xăng xái giúp ngay
Việc chùa, việc miễu làm rất nhiệt tình
Không ai biểu, chẳng cần ai nhắc 
Nhìn đâu hể người trong xóm là quen mặt
Ghét ra ghét, thương ra thương rất thật
Đã quý rồi, thấy chết là cứu ngay
Không một chút so đo thiệt hơn suy tính

Dẫu rằng biết nơi đây là đất bùn hèn mọn
Xin chọn xóm nghèo làm chốn nương thân
Cần một chút tình làng nghĩa xóm tương lân
Gần nhau hơn xin gần nhau hơn nữa
Sống trong chung cư cao tầng đồ sộ
Có người đơn thân chết khô trong phòng đố ai hay
Ôi cuộc sống văn minh làm cho xa cách 
Lạ lẫm mặt người trong hối hã mong manh!

Friday, October 12, 2012

Chợt thấy bình yên



Mù sương khuất lấp phố phường
Đi về hối hã con đường mưu sinh
Trưa tìm bóng mát cho mình
Ghé vào quán nước yên bình giấc say
Hoa dầu bỡ ngỡ nhẹ xoay
Chân về nhuộm ánh vàng bay ráng chiều