Friday, March 18, 2016

Vở kịch "Ngộ Nhận"

Tối hôm qua, 17/3/2016 tại Sân khấu Thế Giới trẻ đã trình diễn Vở kịch Ngộ Nhận ( Le Malentendu) của tác giả Albert Camus - Một nhà văn theo Chủ Nghĩa Hiện Sinh.Đây chính Báo cáo tốt nghiệp Đạo diễn của Tây Phong. Vở diễn được kết hợp nhiều loại hình khác như múa đương đại, âm nhạc phá cách, thể hiện một tác phẩm cũ nhưng theo một cách mới: hiện đại và sáng tạo.

Sân khấu đơn giản, tính ước lệ cao và khá cơ động với những bục và những kệ bậc thang, diễn viên múa đôi khi núp bên trong kiêm luôn phần thay đổi thiết kế sân khấu một các tự nhiên, linh hoạt. Trong tác phẩm phần trang phục của nhân vật khá ấn tượng, nhạc nền được Tây Phong chọn phù hợp và tác động sâu sắc đến tâm lý người xem. Tôi cũng nhận ra giọng hát ma quái của bà Sainkho Namtchylak. Vở diễn được khán giả đón nhận một cách nồng nhiệt và chăm chú theo dõi từ đầu đến cuối. Các Thầy trong Hội đồng chấm thi khen ngợi và có nhận xét: "Vở diễn rất thành công. Trong khi xem không có những tiếng ồn hay hú lên vô cớ...". Thực sự khi xem những vở kịch của những đạo diễn đã thành danh hiện thời, có khi tôi cảm thấy thật khó chịu vì lời thoại cẩu thả, thiếu văn hóa, cách thọt léc chọc cười khán giả, hay lạm dụng pha trò trong kịch hài như là một cái "mốt thời đại" để một số người nhẹ dạ bắt chước, làm thành những hạt sạn không thể nào nuốt nỗi ( Ví dụ như: vở kịch " Cô gái triệu đô"). Với vở diễn Ngộ Nhận mặc dù chỉ là báo cáo tốt nghiệp bên cạnh những lỗi nhỏ về âm thanh mở màn hơi lớn hay vài lỗi nhỏ khi diễn nhưng nhìn chung từng lời thoại được cách chắt lọc, sâu sắc. Vở diễn có bốn nhân vật chính nhưng với sự diễn xuất khá xuất thần của các diễn viên trẻ tài năng và dàn diễn viên múa vũ đạo đẹp và mới lạ...đã để lại những cảm xúc thăng hoa trong lòng người xem. 

Vở diễn chuẩn bị gấp rút hơn một tháng nhưng chỉ diễn ra hơn 1h30', nhưng dường như đâu đó sự còn có sự tiếc nuối...hơi ngắn. Tây Phong được đánh giá là một sinh viên chăm chỉ, chịu khó tìm tòi và luôn chọn con đường khó để đi...Hy vọng khi trở thành đạo diễn bạn sẽ có tiếng nói riêng của mình, không chiều theo thị hiếu tầm thường của đám đông nào đó mà đánh mất cái nhìn của người làm nghệ thuật chân chính!



















































































Wednesday, March 16, 2016

Từ biệt nhạc sĩ Thanh Tùng - Còn đó "giọt nắng bên thềm"


Nhạc sĩ Thanh Tùng đã ra đi...bất chợt tôi cảm thấy bàng hoàng về sự vô thường của kiếp sống con người.
 Lâu nay tôi vẫn hát "Giọt nắng bên thềm " như một bài ruột vì thực sự tôi cảm được tâm trạng của tác giả khi viết bài hát này. Tôi càng hát càng thấy thấm vì ẩn chứa đâu đó trong bài hát là cảm xúc của chính tôi: “… Lâu lắm rồi em không đến chơi, cây sen đá lá bạc như vôi. Sỏi đá rêu phong, sỏi đá chưa quên chân người. Bài hát rêu phong, bài hát viết không nên lời đã vội lãng quên…”Từ giai điệu đến ca từ đều rất  đơn giản nhưng lại rất sang trọng và chân thực. Những Ngày ấy khi tôi còn trẻ, làm ở Viện Pasteur Nha Trang, thỉnh thoảng tôi thấy nhạc sĩ Thanh Tùng vào Viện vì nghe đâu anh thuê nhà của viện để mở công ty...Lúc đó cũng có nghe anh có một cô học trò - ca sĩ Ngọc Thúy, một ngôi sao của Đòan ca múa nhạc Hải Đăng, thật tình tôi cũng rất ngưỡng mộ anh. Những bài hát anh viết như : Chuyện tình của biển, phố biển và Giọt nắng bên thềm là ba nhạc phẩm anh đã viết tặng cho cô ca sĩ này. Tôi cũng có quen biết Ngọc Thúy chút chút nên cũng phần nào hiểu được hoàn cảnh ra đời của những bài hát này. Giữa họ đã có nhiều kỷ niệm vui buồn mà sinh thời ông không muốn nói nhiều với báo chí.
Sau này, Ngọc Thúy đã lấy chồng và sang định cư ở Mỹ để lại những ca khúc làm nên tên tuổi nhạc sĩ Thanh Tùng và nhiều giọng ca khác của Việt Nam. Ở Nha Trang có ca sĩ Khánh Phương hát " Lối cũ ta về” của nhạc sĩ Thanh Tùng rất hay. Tôi cũng thường hát “Hoa tím ngoài sân” và yêu thích: “Em và tôi”, “ Trái tim không ngủ yên”, “Trái tim hoang vu”…Mỗi tác phẩm của anh hình như đều thấp thoáng một bóng hồng nào đó làm lay động tâm hồn người nhạc sĩ.
  Theo anh: “Trong tình yêu thì không có sự mất đi, cái mình cho người khác vẫn còn mãi trong mình...”. Chắc hẳn anh vẫn còn mãi trong lòng những người yêu mến những sáng tác của anh… Từ biệt người nhạc sĩ tài hoa và phong cách, từ biệt người nghệ sĩ phiêu bồng lãng mạn hiếm hoi trong thế giới đang vội vã này.


Thursday, March 10, 2016

Họa sĩ Nguyễn Vũ Anh & Hoa Xuân

Xin mượn những dòng thơ mà tôi còn nhớ của cha tôi - Nhà thơ Nguyên Phiên để nói lên cảm xúc khi mời mọi người thưởng thức những bức tranh hoa trưng bày tại Bản Sonate Café, số 52 Đặng Dung, Quận 1, TPHCM trong dịp Xuân này.
Mừng Xuân Mới
Xuân chợt đến bên ngàn hoa chớm nở 
Ánh xuân mờ trong đôi mắt giai nhân
Người hãy vào đây xa cũng như gần
Ta đốt lửa mừng mùa xuân mới đến
Hỡi những cánh thuyền bơ vơ lạc bến
Những cánh chim bạt gió khóc sương ngàn
Yêu để rồi cách trở dặm quan san
Mượn năm tháng dệt mơ thành mây trắng
Ta uống cạn chén thơ sầu xa vắng
Bằng hương yêu hòa lẫn vị chua cay
Khi đời mình tay trắng, rồi trắng tay
Khi áo nhuộm phong sương pha mái tóc…
Nhìn những cội mai nẩy lộc đâm chồi
Người có thấy xuân cười như vội nhủ?
Hãy đón xuân đi hỡi người tứ xứ
Vì mai này xuân sẽ chẳng còn đâu!
Ta tạm quên những ngày tháng u sầu
Quên tất cả chúng ta cười với gió.
Vì cuộc sống có muôn lần hoa nở
Muôn mùa xuân xây đắp mộng huy hoàng
Mà đời người thì trăm khổ ngàn thương
Hãy cười lớn mừng mùa xuân mới đến!
Nguyên Phiên
Hoa lục bình, 75x95Cm, sơn dầu

Hoa tường vy 60x40 Cm, sơn dầu
Hoa Huỳnh anh 60x40 Cm, sơn dầu
Hoa chuối nước, 60x40 Cm, sơn dầu

Hoa ti gôn, 60x40 Cm, sơn dầu

Họa sĩ Nguyễn Vũ Anh và tranh hoa Shala


Hoa mộc lan , 60x40 Cm, sơn dầu








Hoa linh lan, 60x40 Cm, sơn dầu


Họa sĩ Nguyễn Vũ Anh




Họa sĩ Nguyễn Vũ Anh

















Tranh bốn mùa Xuân, Hạ, Thu , Đông





























Hoa ly ly 95x75 Cm, sơn dầu
hoa dã quỳ, 100x80 Cm, sơn dầu