Wednesday, November 2, 2011

Tà áo màu thiên thanh


                                                

Tiếng trng trường vang lên thôi thúc. Cô giáo bước vào, chúng tôi đng lot đng lên chào. Cô mc chiếc áo dài màu xanh da tri (ngày y giáo viên đi dy rt ít người mc áo dài), còn rt tr, tóc xa ngang vai. Vi n cười tht thân thin, cô t gii thiu và hi tên tng hc sinh. Cô làm quen vi chúng tôi tht nhanh.  Tôi cm thy mến cô ngay t  cái nhìn đu tiên. Hình nh thân thương y đã nh nhàng đi vào tâm hn thơ ngây ca tôi t lúc nào không rõ. Hai mươi sáu năm trôi qua, nhưng ký c tui hc trò năm y và tình thy trò vn còn đm nét trong tôi.
Sau 30 tháng 4, tôi ch mi mười hai tui. Hc lp năm, tôi là hc sinh đng nht nhì lp, thế mà tôi đã b rt trong kỳ thi chuyn cp t lp 5 lên lp 6. Tôi hoang mang suy nghĩ : “Tôi làm bài được, ti sao tôi b đánh rt?”. Khi mi tia hy vng hu như  tt ngm thì nghe đâu có trường B túc công nông đang chiêu sinh, chúng tôi mng quá ni h sơ vào xin hc.
Gp cô, nghe cô trò chuyn tht d mến, chúng tôi càng sung sướng khi được cô làm giáo viên ch nhim. Cô dy tn tình, d hiu và sinh đng nên các bn hc rt chăm ch. Anh bn H Hng ln hơn chúng tôi my tui, cao to, ngi bàn cui, lm lì không nó chuyn vi ai, thường xuyên được cô quan tâm giúp đ. Bn Ngc Thành nghch phá không chu hc, nghe cô khuyên  nh đã khóc và thay đi hn tính tình. Nhng bui ti tp văn ngh luôn có cô theo d . Cô tp cho chúng tôi hát, thm chí làm khán gi xem chúng tôi pha trò. Nh cô, tôi sa tính t kiêu và cư x hoà nhã vi bn bè. thái đ cư x thiếu hòa nhã vi bn bè. Có ln tôi được cô dn đi d bui l Hiến Chương các nhà giáo 20-11 dành cho thy cô toàn th xã. Lúc chun b lên hát , tôi b nghn th có l vì quá hi hp. Cô đã khóc vì quá lo cho sc khe ca tôi. Không phi riêng tôi mà tt c các hc trò đu được cô yêu thương và dy d theo cách riêng tùy theo cá tính, kh năng và hoàn cnh. Có dp rãnh ri, cô dn chúng tôi v ry ca nhà cô chơi. Cô dy chúng tôi gi go, sàn sy, ri dy vo go, nu cơm. Cô hái ci r xào vi tht bò, bt cua đng um vi me… đãi chúng tôi. Cô không nhng dy chúng tôi yêu lao đng mà còn dy chúng tôi biết “ thưởng thc” thành qu lao đng ca mình na.
Năm 1976, năm đu tiên t chc thi hc sinh gii MiNam, trong s nhiu trường cp II tham d có trường ca chúng tôi. Cô chăm lo và đng viên chúng tôi rt nhiu. Tôi nh sau khi làm xong bài văn phát biu cm tưởng mt đon thơ ca nhà thơ T Hu ca ngi hình nh anh gii phóng quân, tôi đã ghi li bài làm ca mình cho cô chm đim. Đc xong, cô tuyên b: “Bài làm khá lm , em s đot gii cao kỳ này”…Kết qu, tôi đng th nhì toàn th xã. Tên tôi được đc trên đài phát thanh. Cô trò tôi vô cùng mng r, gia đình cũng vui và t hào v tôi.
Chúng tôi ch được hc mt năm vi cô ngôi trường y. Sau đó, phòng giáo dc đánh giá cao thành tích hc tp ca chúng tôi và chuyn toàn b hc sinh và giáo viên qua các trường công khác. Chúng tôi va vui, li va bun, vui vì sp được hoc trường công, còn bun vì sp xa thy cô. Trước khi chia tay, cô dn chúng tôi phi c gng hc tp, biết vâng li, phi t tin, không được mc cm là hc sinh b túc … Đúng như li cô nói, khi hc tiếp lp 7 các trường khác, nhiu thành viên lp chúng tôi đã tr thành nhng ht nhân phong trào. Sau này tôi tt nghip ph thông loi gii nhưng li vp phi chuyn lý lch ln thi đi hc. Nhng khi gp khó khăn, vp ngã tôi thường viết thư tâm s vi cô và được cô cho nhng li khuyên hu ích. Bao nhiêu năm qua, cô luôn là người công nhn nhng thành qu lao đng hc tp ca tôi, giúp tôi tìm ra nhng hướng đi đúng. Cô luôn đng viên tôi c gng đng nn chí, ri s có ngày đt được điu mình mong mun. Sau này, trước khi bao nhiêu đi mi ca đt nước, nhiu đnh kiến đã được xóa b. Tôi, mt hc sinh ngày nào thi rt đi hc, gi nm trong danh sách được du hc Liên Xô. Cô giáo tôi, t mt giáo viên dy cp II, đã hc xong đi hc…Qua nhiu năm tn tu vi ngh, cô đã tr thành Trưởng Phòng Giáo Dc ca Thành Ph Quê tôi – Phan Thiết. Tôi nghĩ xut phát t lòng yêu ngh, tình thương cô dành cho hc sinh nên cô đã được mi người yêu quí và trân trng như hôm nay. Tôi cm thy t hào là hc trò ca cô.
 Mi khi nghe bài  Ch tôi ca nhc sĩ Trn Tiến tôi thường liên tưởng đến cô. M cô đã già, mt mình cô lo lng, dy d cho by em ln lượt trưởng thành và đu đi theo ngh giáo. Dường như  cô quên đi tui thanh xuân ca mình.
Tôi xa nên ít có dp v thăm cô, thường thì Tết là cô trò mi có dp gp nhau. Có năm tôi và cô đi đón giao tha trường cô dy. Có năm, cô trò ngi nhâm nhi ly rượu nếp , đĩa tai heo ngâm dm cô làm, ngi say sưa nhc li chuyn ngày xưa: Lũ hc trò nghch ngm chúng tôi đi “phá đám” thy nào yêu thích cô. Sau nhiu năm không gp nhưng cô vn nh tên và nh c ch ngi ca tng hc sinh trong lp. Chúng tôi ngc nhiên hi mi biết cô có các nh riêng rt hay. Cô dán nh vào ch ngi tng hc sinh theo sơ đ lp, nhng tm sơ đ y cô vn gi bên cnh, lâu lâu  li gi ra xem. Cô như người lái đò đưa chúng tôi qua sông và dõi theo tng bước chân chúng tôi bao năm, vui bun vi nhng thành bi ca hc trò mình. Có đa tay bng tay bế v thăm cô t vùng kinh tế mi, có đa gia đình tan v v ôm cô khóc, có my đa thành đt v khoe vi cô… T bao gi, tình thy trò gia cô và chúng tôi đã tr nên gn gi, thân thiết, bn vng như tình gia đình rut tht.
Ngày nhà giáo VN va ri, tôi gi tng cô mt tm thip . Trong đó, tôi v cô đang đng trên bc ging, mc áo dài, tóc ngang b vai. Phía dưới lô nhô my cái đu ca chúng tôi đang tròn xoe mt, há hc mm nghe cô ging bài. Tôi nghĩ, khi xem, chc cô s cười và nói rng: “ Cái thng Vũ Anh này, gn bn mươi tui ri mà vn tr con như ngày nào!” Nhiu khi tôi c ước ao có mt ngày v ngi trong lp 6A đ được nghe tiếng cô ging bài, được gp li bn bè mt thi thơ di.
                       
( Đăng trong tp chí TUI TR CH NHT – S 37 / ngày 22-9-2002)


Tuesday, November 1, 2011

Bóng thầy


                 
                                                        
Trong ký c thi niên thiếu ca mình, trường Phan Bi Châu là mt phn hình nh tht nên thơ ca quê hương Phan Thiết. Ngôi trường ngói đ, tường vàng, rp bóng cây xanh đã chng kiến nhng quãng đi tuyt đp ca tui hc trò, cht cha nhng k nim có tôi cùng bn bè trang la và thy cô kính yêu.
Năm cui cp, tôi hc môn vt lý do thy Lê Hu Nga dy. Thy là mt trong nhng giáo viên tr, còn đc thân, đôi mt sáng tht hin nhưng rt cương ngh. Cách din đt ca thy nhiu khi không được lưu loát cho lm, nhưng bài ging ca thy tht d hiu. Đôi khi trong gi hc, chúng tôi ít tp trung nên không hiu bài. Thế nhưng, thy không gin, c ging li t đu cho đến khi nào chúng tôi hiu mi thôi. Là giáo viên ch nhim, nhưng thy r ít khi la ry chúng tôi. Thy luôn cho nhng li khuyên chân thành và ý nghĩa đ chúng tôi ngm nghĩ  mà sa đi.
Ngày thi tt nghip ph thông sp đến. Chúng tôi ngn ngang vi bao nhiêu bài v. Thy đưa ra ý đnh làm cho mi người mt tp tài liu môn vt lý đ d dàng ôn tp hơn. Lúc đó, máy photocopy và máy quay rô-nê-ô rt hiếm nên thy phi dy chúng tôi  in th công. Chúng tôi lp ngay mt “ xưởng in nh nhà mt bn trong nhóm, cùng thy mit mài ngày đêm in tài liu ôn tp. Ngoài vic in n, chúng tôi còn ph thy v nhng hình nh minh ha trong bài. Nhiu đa bun ng, nm lăn ra sàn g đánh mt gic, thc dy li tiếp tc làm vic, nhưng thy hu như thc trng đêm đ gõ bn in vì chúng tôi không ai đánh được máy ch c. Nhiu ln tôi thc gic, thy thy vn ngi đánh máy bên ngn đèn du leo lét. Bóng thy ht lên vách tường  tht thân thương và cm đng. Hình nh đó đã đ li mt n tượng sâu sc trong tâm hn tôi. Ln đu tiên làm được mt công vic ý nghĩa như vy nên chúng tôi cm thy rt vui v và hăng hái. Công vic hoàn thành trước ngày thi tt nghip ph thông mt tháng. Ngày đó, chưa có nhng giáo trình ôn tp được in ra bán như bây gi nên tài liu được s đón nhn rt nng nhit ca toàn th hc sinh khi 12. Mt kết qu tht đáng mng: Hu như không có hc sinh b dưới đim môn vt lý ca thy và kết qu đu tt nghip toàn trường rt cao (hơn chín mươi chín phn trăm). Sau đó, nhóm chúng tôi vi vã vào Sài Gòn ôn thi đi hc ngay.  Mt hôm tri r rích mưa,  tôi đang ngi làm bài bng dưng nghe có tiếng gi. M ca ra, tôi nhìn thy thy, người ướt sũng. Thy t Phan Thiết đi xe đò c ngày tri vào Sài Gòn thăm chúng tôi. Thy rút trong áo khoác ra mt phong thư, trong y có giy chng nhn tt nghip và c giy báo thi đi hc đưa cho tôi. Thy báo tôi đu tt nghip loi gii. Tôi rt vui và xúc đng trước tình cm ca thy. Sau đó, thy trò đèo nhau trên chiếc xe đp cc cch đi tìm bánh xèo cho đ ăn mng. K nim thy trò té xe, cười lăn  trong vũng nước mưa, tôi vn còn nh. Vì phi chy ngược, chy xuôi đến các trung tâm luyn thi, tr hc vt v Sài Gòn, nên tôi than  th vi thy:“ đây chán quá thy ơi, ti em kh quá chng…”. Thy bo không có nơi đâu bng quê nhà, nhưng cuc sng nhiu th thách mi có ý nghĩa. Tôi ngi ngây ngây nghe thy nói v kinh nghim thi đi hc, v tình cm và cuc sng. Chia tay tôi, thy còn lên tn đường Âu cơ – Tân Bình đưa giy báo cho my bn khác. Tôi không ng  giây phút Sài Gòn là k nim sau cùng vi thy. Thi gian trôi qua, chúng tôi mãi miết vi chuyn hc hành và s nghip, thnh thong mi có dp nhc đến thy. Sau đó vài năm, thy đã chuyn trường lên  vùng cao  dy hc. Mt hôm, tôi thng tht khi nghe tin thy b bnh nng qua đi, nhưng hi bn bè không ai biết thy bnh gì c. Năm y, thy còn rt tr, đ li bao nhiêu hoài bão còn d dang. Chúng tôi bi hi, ngơ ngác và thương tiếc thy vô cùng… Đôi khi sng trong hoài nim, nh trường, nh bn cũ Phan Thiết tôi cm thy thm thía li thy năm xưa…
Va ri nhân k nim 20 năm ngày ra trường ca hc sinh khoá 1979 –1982, tôi v gp li bn bè và thy cô giáo cũ. Mng mng, ti ti sau bao năm xa cách, tôi cm thy bun vì thiếu vng thy… Được thy Tám dy văn lp tôi, xưa chung nhà tp th vi thy k rõ s tình, tôi mi biết thy qua đi vi mt lý do tht tc tưởi: Trong mt ln tìm đến nhà hc sinh xa đưa giy báo thi đi hc, thy gim phi mt dm g khi li qua sui. Vì bn bu vic chm thi chưa kp tiêm nga, không đy ba ngày sau, thy đã b cng cơ nhai và lên cơn co git. Căn bnh phong đòn gánh (y hc gi là bnh tétanos) đã cướp đi sinh mnh ca thy. Hoàn cnh dn đến cái chết ca thy ging trường hp ngày trước thy đã làm cho chúng tôi, cũng ln li tìm đến vi hc trò đưa giy báo thi, làm cho tôi suy ngm và cht nhn ra “cái nghip” trong ngh giáo ca thy. Chính thy đã thương yêu, lo lng cho hc sinh, đôi khi quên c bn thân đ tn hi đến tính mng(!). Nhưng điu khiến tôi mun nói vi mi người đã tng được thy dy d, đó là tình cm mc mc, chân tình và thm lng ca thy đã dành cho hc sinh chúng tôi. Tm lòng cao quý ca mt người thy mà mãi đến bây gi tôi mi cm nhn hết.
Trước khi thy mt, tôi chưa ln nào viết thư cm ơn thy v nhng điu thy làm cho chúng tôi. Thi gian qua dường như tôi đã quên bng thy? Điu đó c làm tôi day dt mãi… Thế ri, có mt đêm, tôi bng nghe trong tim thc tiếng lách tách ca máy đánh ch quen thuc năm nào… Dưới ánh sáng m m ca cây đèn ng màu vàng, bóng thy thoáng hin trên vách. Tôi mơ màng tnh gic, bàng hoàng như va gp li thy. Sau đó, không chp mt được na, có điu gì thôi thúc, tôi vi vàng ngi vào máy tính, say sưa ghi li nhng dòng hi c đang tuôn trào. Lòng tôi như mu thp lên nén hương tht m áp tưởng nim trước vong linh thy. Đêm y, bên cnh bóng thy, có bóng tôi nh nhoi in trên vách.
                           ( Đăng trong tp nhiu tác gi - Ơn Thy tp II - NXB tui tr 2003)

Chậu Lan đất

Cha mẹ tôi lấy nhau đã hơn năm mươi năm. Họ có với nhau bảy người con nhưng hầu hết đều ở xa, lâu lâu mới về thăm nhà.  Chị đầu của tôi cũng đã hơn năm mươi tuổi. Chị ở gần nhất, thỉnh thoảng đến thăm ông bà, nói cười vui vẻ đôi ba chuyện, có khi tắm táp cho bà tí chút rồi đi. Mẹ tôi đã ngoài bảy mươi , tóc bạc trắng như mây, khuôn mặt hiền từ và phúc hậu. Người ta thường thấy bà ngồi trên một chiếc xe lăn dưới hiên nhà nhìn ra đường xem ông đi qua, bà đi lại. Những khi chiều tà, đôi mắt bà thường hướng về cõi xa xăm như trông ngóng đứa con nào đó bất chợt trở về thăm nhà.
Mẹ tôi khi xưa là một phụ nữ đảm đang, chịu thương chịu khó, mười mấy năm một mình tần tảo mua bán, nuôi chồng khi thất nghiệp và cả bầy con ăn học nên người. Trong một lần gánh gạo đi chợ bán, mẹ tôi bị té nức xương chậu nhưng không biết, nên chân yếu dần và không đi được nữa.  Còn  cha tôi ngày ngày vẫn cọc cạch trên chiếc xe đạp mua từng viên thuốc, từng cà mên cháo hay thức ăn cho bà. Miệt mài như con chim trống tha mồi về tổ chăm sóc chim mái bị ốm. Chiều chiều ông lại ân cần đẩy xe cho bà dạo bờ sông hóng mát.
Vào phiên chợ Tết cuối cùng , nếu ai để ý sẽ thấy có một ông già dáng liêu xiêu cứ đi lên đi xuống hoài chỗ bán hoa kiểng chưng Tết. Sau một lúc ngập ngừng, ông mạnh dạn bước vào khu vực bán hoa. Ông chỉ vào một chậu Lan đất nhỏ chỉ có một nụ duy nhất , chưa có một dấu hiệu gì sẽ nở trong nay mai và hỏi:
-          Bao nhiêu tiền chậu Lan này vậy cô?
-          Thưa cụ ba mươi ngàn đồng ạ.
Ông cụ trả tiền và hăm hở bưng chậu Lan về nhà. Khi ông vừa bước vào nhà, bà đã kịp nhận ra trên tay ông chậu Lan đất quen thuộc và ngoái đầu nhìn theo. Ông cười cười đặt nó lên trên mặt tủ kê sáp bên cái giường của ông bà. Ông khoe:
-          Mình xem, tôi đi cả buổi chợ mới mua được cho mình chậu Lan này đấy!
Mẹ tôi tên là Ái Lan và bà rất thích hoa Lan. Nên năm nào cha tôi cũng mang về một chậu Lan đất. Vẫn như mọi khi bà giả vờ như không thích, nhưng vẫn không dấu được nụ cười móm mém trên môi:
-          Ông mua làm chi cây Lan le lưỡi vậy?
Ông nói thật chắc chắn:
-         Ư, vậy mà nó nở đúng giao thừa cho mình coi!

Quả thật,  như có phép lạ nụ Lan khô cằn và héo hắt ấy bỗng dưng hé nở đúng vào lúc giao thừa, đề sáng mùng một  xoè ra năm cánh đỏ thẫm như nhung. Mẹ tôi vui như vừa trở lại tuổi hoa niên.
Ngày đầu năm, hai ông bà ngồi bên hoa uống trà, ăn mức gừng và tha hồ ngắm nghiá chậu Lan. Lác đác trong nhà mấy đứa con không khi nào về đông đủ. Đâu đó ríu rít tiếng cười trẻ thơ của bầy cháu chắc. Từ nhỏ đến lớn dù ở đâu xa xôi cách mấy tôi cũng về nhà ăn Tết, có lẽ vì ở bên cha mẹ tôi mới thấy mùa xuân về trọn vẹn và ấm cúng.